Snow 6

04.06.2009 at 08:02 (Snow)

SNOW

Chap6

Tiếng thở dài vang lên đầy phiền não trong căn nhà nhỏ cuối con đường.Sezru nằm dài trên bộ ghế bành nhìn ra phía cửa sổ đối diện.Từng bông tuyết xuất hiện trên khung cửa sổ rồi lại biến mất như chưa bao giờ ở đó,chầm chậm,nối tiếp và nối tiếp vô cùng tận.
_”Tại sao ở đây lúc nào tuyết cũng rơi ?”-Cậu suy nghĩ bâng qươ.Từ giây phút đầu tiên Sezru bước chân vào đây,cậu luôn có ấn tượng căn phòng này được bố trí để tập trung sự chú ý của người khác về chiếc cửa sổ.Mọi vật trong phòng đều có hướng nhìn tới nó.
_”Ngược ngạo”
Xem ra,cậu đang bình phẩm về chủ nhân của căn phòng hơn là về nó.Cũng phải thôi,ngày hôm qua dù gì người ấy và cậu cũng có vài mẩu đối thoại nho nhỏ về việc cậu có nên,nói thế nào cho phải nhỉ,có một thứ tình cảm với người con gái ấy theo cái cách mà cậu đã có đối với Yuri.
_”Yêu…?”
Cho dù có là để cứu Yuri đi chăng nữa cũng không thể được.Cậu và cô ta là một chuyện không thể có.Assassin và Traitor. Đẹp đôi thật.Chưa kể nhìn sơ cũng thấy vị traitor kia không hề mảy may quan tâm tới vấn đề này,cô chỉ nói cho cậu biết như là một sự lựa chọn vậy thôi chứ bản thân cô không có hy vọng gì nhiều.Ai lại muốn bị giết cơ chứ.Và một tiếng thở dài thứ hai vang lên,chán nản đến mức nào thì nên hỏi người vô tình bước ra khỏi phòng của mình và xui xẻo phải nghe thấy.
_Anh đâu cần nhất thiết phải bày tỏ sự buồn rầu của mình tới mức đó,tôi chỉ muốn một tách trà thôi.
Cô gái hất mái tóc bạc qua vai mệt mỏi,lấy cho mình một tách trà và bước lại chỗ cậu.
_Tsuki.
_Anh có thể yên tâm được rồi,tôi vẫn còn sống.-Cô đáp nhẹ nhàng,sự mỉa mai hiện rõ trong nụ cười nửa miệng.Riêng đôi mắt đen vẫn không rời tách trà trên tay.Cậu nhìn cô,cáu kỉnh.
Ngày hôm qua,sau khi về từ nhà thờ,cô lẳng lặng trở vào phòng mình và không bước ra khỏi đó cho tới tận giờ.Thật kì lạ,tại sao lúc nào mối quan hệ của cậu và cô không lúc nào thiếu việc cô đóng sầm cửa phòng lại nhỉ.Xét cho cùng,ngày hôm qua, cô cũng đâu tức giận mấy,mặc dù quả thật là hai viên đạn cậu tặng cô lúc đó thì không giúp ích được nhiều.Tới đây,Sezru đã thấy rõ mình còn quên một việc mà ngày hôm qua cậu chưa làm.Cậu nhẹ nhàng, hay đúng hơn là thì thầm:
_Xin lỗi.
Tsuki thôi chăm chú vào cốc trà,cô ngước nhìn cậu,hờ hững:
_Anh nói gì?
_Xin lỗi vì chuyện hôm qua.-Cậu lúng túng lập lại,cân nhắc về việc có nên hỏi cô có vấn đề gì về thính giác hay là đang cố tình làm khó cậu.Xem ra,cậu sẽ sớm kết luận được vì lúc đó,Tsuki trả lời hiền lành:
_Oh,không có gì,dù sao,bây giờ muốn tìm người để giết mình cũng đâu phải dễ.Xem như lâu lâu luyện tập phản xạ.
Phập.Dạo này cậu không ngủ nhiều,có lẽ hơi mệt nên sao thấy đầu hơi choáng.
_Mà tôi cũng sẽ ổn lại nhanh thôi,khoảng mấy tháng nữa thì sẽ bình thường trở lại,không quan tâm tới việc tôi đã tốn ít máu và hiện nay tôi không thấy khỏe chút nào.-Cô cười,sự u ám nghẹt thở bao trùm căn phòng.Cậu chắc chắn sẽ đi khám bác sĩ.
_Vì thế,với tình trạng sức khoẻ hiện nay của tôi không tốt như bình thường,anh có thể ở lại đây thêm vài tháng,công việc ở đây cũng không nhiều lắm đâu. Đúng không.
Đó không phải là một câu hỏi,cậu chắc chắn đó không phải là một câu hỏi.Cậu nhìn Tsuki, ánh nhìn ấy có thể khiến người bình thường nhận ra rằng người kia sớm muộn cũng sẽ ám sát mình lúc nửa đêm,thấy vậy,cô chỉ thản nhiên quay lại cốc trà của mình.Sezru cảm thấy mệt mỏi,cô là một người không dễ chịu chút nào.Bỗng,cậu để ý thấy khuôn mặt cô trông xanh xao hơn mọi khi,mà mọi khi thì cô cũng đã chẳng hề hồng hào gì. Đôi mắt đen dại đi với sự mệt nhọc.Cậu đứng dậy,đặt tay lên trán cô.Tsuki ngạc nhiên ngước nhìn cậu giống như là lần đầu có người làm thế vậy.
_Cô sốt,có phải là vết thương hôm qua không?
Cô không trả lời,thay vào đó,cô bước về phòng lấy một tờ giấy và đưa nó cho cậu.
_Chúng ta sẽ đi mua những thứ này.Tôi vừa hết.
Sezru liếc nhìn cái list đó,chỉ toàn là thuốc và dụng cụ sơ cứu.
_Cô không đi đến bệnh viện à.
_Không,tôi không muốn bị ám sát lúc đang khám.-Cô đùa,lại cười nửa miệng .
Cậu không thấy buồn cười.

—————————————————————————————–

Con đường vào thị trấn dài ngoằn ngoèo lại phủ đầy tuyết.Những bông tuyết rơi lạnh lẽo,hạ nhẹ nhàng trên tóc của cô và cậu.Hai người im lặng bước đi.Những dấu chân song song mà lại xiêu vẹo nối tiếp nhau trang trí con đường trắng.Đều đều,và đều đều.Tiếng một đợt gió xào xạc thổi đi những bông tuyết kia,phá vỡ đi cái sự im lặng bình yên.Cô đưa tay đón lấy một bông tuyết.Mái tóc bạc tiệp màu,đôi mắt đen sâu thẳm.
_Tuyết,đẹp không.-Cậu hỏi,đôi mắt tuyết tìm kiếm điều gì trong màu đen mịt mờ.
_Không…tuyết mong manh quá.Tôi sẽ làm tan vỡ tuyết.-Cô khẽ nói,nụ cười thoảng trên môi,buồn và đẹp mê hồn.Cô đứng nhỏ nhoi trước cơn gió lạnh buốt.
Sezru vẫn nhìn,đôi mắt bạc lạc chốn xa xăm.Tiếng thì thầm nào vỡ tan như tuyết.
_Mong manh…

Này tuyết,này ta hỏi tuyết
Tuyết đẹp hay người đẹp….

—————————————————————————————–

Thị trấn tấp nập người.Những cửa hàng sặc sỡ,đầy bận rộn với khách khứa.Ở nơi đây,không có bước chân của ai chậm rãi cả,mọi người đều tất bật,nhanh nhẹn.thời gian đối với họ dường như không đủ.Những tính toán,những món lời lỗ đều dựa vào cách họ sử dụng thời gian mà chúa đã cho.Cô và cậu như những kẻ lạc lõng trong những thứ đó.Cả hai đều từ lâu tách khỏi dòng người này và không có nhiều ý định sẽ trở lại.
_Tiệm thuốc ở đằng kia,chúng ta nên xong việc nhanh chóng thì hơn.- Tsuki cất tiếng nói.Sezru gật đầu rồi đi vào tiệm thuốc.Còn lại một mình,cô cảm thấy không thoải mái ở đây.Những nơi đông người như thế này làm cô khó chịu.Nó có đủ mọi hạng người và khá nhiều trong số đó biết rõ về traitor.Bất giác,cô đưa tay lên trán.Không ổn,vết xăm,cô đã quên che nó lại,nếu có ai nhìn thấy thì sẽ phiền phức đây.Thở dài.Họ có biết cũng không sao nhưng cô thật tình chưa bao giờ thích rắc rối.
_A.
Một tiếng kêu nhỏ khiến cô nhìn lại.Một cô bé bị xô ngã khi đi giữa những người lớn bận rộn ấy.Cô định đưa tay đỡ cô bé dậy thì một người đàn ông xem ra có vẻ là cha của cô bé ấy la lên.
_Tránh xa con ta ra,traitor.-Ông đã thấy vết xăm.
_”Lại nữa rồi,sao mình cứ dính vào những việc như thế này..”-Cô ngán ngẩm nghĩ trong đầu.
Người đàn ông vội đỡ con mình dậy rồi kéo cô bé ra sau ông.Ông nhìn cô đầy ác cảm.Cô không có thời gian để đấu mắt với ông nên quay người hướng đến tiệm thuốc.Bỗng người đàn ông hét lên:
_TRAITOR,Ở ĐÂY CÓ MỘT TRAITOR.
_”Xem ra không hay rồi”-Cô nhíu mày mệt mỏi.Mọi người nhìn về phía cô,một sự căm ghét to lớn từ họ,những kẻ là hunter thì không nói làm gì,bọn săn tiền thưởng ấy thì đương nhiên,vấn đề là những người bình thường khác.Mà cũng không thể trách họ được,traitor dù gì cũng là thành phần ở đáy xã hội và phạm không ít tội,trong đó có cướp giật,giết người….gây thù hằn không ít.
_Traitor,cô ta là một traitor.
_Giết đi,trước khi cô ta giết chúng ta.
_Đúng vậy,giết đi.
Những kẻ bình thường đó bắt đầu ném đá về phía cô.Tsuki liếc nhìn xung quanh,ở đây quá đông người,cô bị áp đảo hoàn toàn và cô cũng không muốn giết tất cả họ,chỉ cần những người không phải là hunter giải tán thì sẽ ổn.Một viên đá ném trúng một bên trán cô.Từ nơi đó,một đường máu chảy dài xuống ôm một bên mặt cô.Những người đàn ông vạm vỡ cầm những cuốc xẻng chuẩn bị lao về phía cô.Bọn hunter đắc thắng vì không cần ra tay cũng được lợi.
_”Không được,mình cảm thấy chóng mặt”-Cô lảo đảo,đưa tay lên trán,cô nhìn quanh tìm kiếm bóng cậu.Mệt mỏi.
ĐOÀNG
Sezru nổ súng,dọn đường.Những kẻ nhát gan hay không muốn dính vào nữa đã lùi ra hoặc chạy mất.Còn những kẻ là hunter trừng trừng nhìn cậu,phân vân có nên xông vào không.
_Tôi mới đi có một chút mà cô đã làm ra một đống hỗn độn vậy rồi à.-Cậu nhếch miệng,mỉa mai.
Cô chỉ cười nhẹ,lạnh giá,cô cúi người chạm tay vào tuyết.Một thanh kiếm trong suốt,lưỡi thanh mảnh nhưng sắc lạnh hiện ra.Sezru bỗng cảm thấy sát khí,cậu vội nhìn về phía cô.Đôi mắt đen ấy có ánh đỏ loé lên,dại đi hoàn toàn.Cô cầm thanh kiếm tiến lại gần bọn người kia.Bọn chúng đành liều xông vào.Cô lại mỉm cười.Tàn nhẫn.
VÚT
Thanh kiếm được vung.
Những thanh băng nhọn hoắc xuyên qua người,xé toạc những tên hunter.Những tiếng la hét đau đớn,giẫy giụa.
Cậu lặng nhìn.Bàng hoàng.Một cảnh tượng thật đẹp….và độc ác…
Mưa máu.Lần đầu tiên,cậu thấy mưa máu.Và người tạo nên cơn mưa máu ấy đúng đó.
Lạnh lẽo.Một màu đỏ thẫm.
Bộ yukata trắng với những bông hoa đỏ thẫm,nặng nề.Vết máu khắp người,nhưng không phải máu cô.Cái vị tanh tưởi của máu trên đầu lưỡi.Cô cười.Cô ghét vị của máu nhưng cô lại không thể thôi nếm cái thứ tanh tưởi ấy nơi tay mình được.Mái tóc bạc trắng bết máu.
Giống tuyết.
Cô thấy mình bước đi,không phương hướng.Hình như cậu cũng bước theo cô.Một ngõ tối,cô ngã xuống,dựa người vào tường.Nơi cô nằm,vết máu thấm lên tuyết.
Cô thấy cậu ngồi cạnh cô,đôi mắt bạc lặng lẽ.Cô cầm một nắm tuyết đỏ thẵm đưa lên trước mặt cậu.
_Sezru.Nhìn này.
Khuôn mặt cậu vô cảm.Cô cười nhẹ,cô muốn ngủ quá.Một giấc ngủ vĩnh viển sẽ tốt.Mắt cô khép từ từ.Tiếng gió vọng truyền tai cậu
_Tuyết… bẩn rồi…

Tuyết vẫn rơi,đau đớn

End chap 6

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Snow 5

04.06.2009 at 07:56 (Snow)

SNOW


Chap 5

Sezru dường như đã quên mất mình có thể nói.Cậu chỉ còn có thể đứng đó.Đợi chờ.Đợi cho cái gì?Một âm thanh nào đó phủ nhận

lời cô vừa nói bên tai cậu chăng?Dù thế,đáp trả cậu chỉ có:
Im lặng
Tất cả đều im lặng.
Tại sao,tại sao mọi thứ đều im lặng
Nói gì đi,vì chúa,vì bất cứ ai,hãy nói gì đi.
Nói để phủ nhận rằng
Cô gái đó đứng trước mắt cậu.
Cô gái đã cứu sống cậu.
Cô gái có vẻ đẹp như một bông hoa tuyết.
Cô gái tưởng đã cho cậu một khoảnh khắc bình yên tưởng chỉ một người con gái có thể mang lại.
Tsuki.traitor
Và Yuri
Giết?Đúng không?chỉ cần giết và cậu sẽ có được thiên thần của cậu.Chỉ cần hướng khẩu súng đang ở thắt lưng cậu và nhắm…
Đừng suy nghĩ,đừng để lương tâm cắn rứt.Đừng để bất cứ cái gì chen vào.Cậu sẽ biến thành một kẻ điên loạn.Cậu sẽ biến thành

một kẻ không còn suy nghĩ.Cậu sẽ biến thành tên sát nhân cậu luôn luôn biết…biến thành một con quỷ để ở bên cô,Yuri.
Xin lỗi,Tsuki.

ĐOÀNG

Mọi vật…dừng lại…đối với cậu.
Và,chúng xoay tròn,đối với người con gái đối diện kia.Xoay tròn,đỏ thẵm.Ah,chói quá.Cô lấy tay che mắt.Cảnh vật mờ mờ.Không thấy được gì,chỉ có……..
Đau..Nhưng mà bên ngoài…hay bên trong?Có thứ chất lỏng nào đó đang lan ra khắp bộ yukata trắng của cô.Nó đỏ thẫm.Giống cảnh vật xung quanh cô vậy.Máu?Nhưng,cô không thấy gì cả,không phải ở đó.Vẫn đau.Cô ôm lấy ngực.Đau.Ở bên trong,có thứ gì đó bị
…nghiền nát…
…tan vỡ….
…hi vọng?…..
…rồi trống rỗng.
…Lại đau…..
_AHHHHH!!!
Cô không nhớ là mình đã hét.Không.Đó không phải là cô.Tiếng thét đó,xa xăm,vọng từ nơi nào đó,của một ai đó.
_AAHHHH!!!
Tiếng thét là của kẻ đang đá văng từng cái ghế một.Đập nát bất kì thứ gì anh ta tóm lấy được.Điên loạn.Trông anh ta thật điên loạn,khoan,sao anh ta lại là kẻ hét,người cần hét là cô mới đúng.Anh ta là kẻ bắn,cô là người bị đau.Cô là kẻ cảm thấy bị phản bội,là kẻ phải chịu đựng,là kẻ bị nghiền nát cả niềm hi vọng cuối cùng.Cô mới là người cần hét lên.Đúng không?
_AHHHHHHHH!!
Cậu không nhớ lần cuối mình từng hét to lên thế này.Lâu lắm rồi.Đó là lần đầu cậu giết thì phải.Toàn là màu đỏ.Cái màu máu ấy.Cái sự tanh tửi ấy.Nó làm cậu muốn buồn nôn.Muốn hét lên.Muốn căm phẫn tất cả.Nhưng cậu đã quen rồi,cậu là một kẻ máu lạnh,là một con quái vật,việc gì phải như lúc đó nữa.Đúng không?
_Thôi đi.
Cô lên tiếng,yếu ớt nhưng rành mạch.Cậu ngừng lại,quay sang cô.Đôi mắt xám đục ngầu nhíu lại.Cô chưa chết.Không sao.Một phát súng nữa là được.Càng dài thì càng mệt mỏi,cho cậu và cho cô.Chấm dứt.Cả hai sẽ được giải thoát.
_Tạm biệt – Cậu giơ khẩu súng bạc lên.Nặng trịch,cậu đã quên mất nó nặng thế nào.Không sao.Nhanh thôi.Nhanh thôi cậu sẽ hạ nó xuống được
_Anh thật sự muốn bắn tôi à.Buồn thật.- Cô vẫn còn cười được, nụ cười nửa miệng ấy.Cậu ghét nó,luôn luôn,kể cả lúc này,khi mà cậu chuẩn bị làm cô không bao giờ cười như vậy được nữa.Trông cô như đang vờn chơi với cậu vậy,chẳng lẽ,cô không sợ chết ư?
_Mặc dù tôi muốn hài lòng nguyện vọng của anh,nói dối thôi,tôi không thể.Anh cứ việc bắn còn tôi,rất tiếc,sẽ cứ phải sống trên cõi đời chán ngắt này.Traitor nào cũng bị nguyền rủa đúng không?anh biết luật rồi đấy,như là kẻ thì không sống quá mười tám,kẻ sẽ sống với sự cực kì xui xẻo…còn tôi là sẽ phải sống mãi – Cô nói mệt nhọc,hướng nhìn lên trần nhà thờ.Những sắc tím ánh lên trong màu đen của mắt cô.
_Ô,vậy à.Cô nghĩ mình đang ở xứ thần tiên nào thế.Không thể nào có được một lời nguyền nào tốt vậy cả.-Cậu cười khinh thường trước nỗ lực cuối cùng của cô.Cuối cùng,vẫn sợ chết,không có gì đặc biệt,cũng phải,cô là người mà,cho dù là một kẻ traitor.Ý nghĩ cay đắng đó khiến cậu không chần chừ bóp cò,viên đạn ghim vào người cô.
_Anh…là…một kẻ…cứng đầu – Cô ngã xuống sàn gỗ,thở mệt nhọc,yếu ớt.Cô xoay người lại hướng mặt lên trần nhà,cố gắng thở khó khăn.Máu tiếp tục lan ra thêm nữa,bết vào mái tóc bạc của cô.Bỗng vết thương chậm rãi khép miệng,viên đạn được đẩy ra dù máu vẫn còn chảy nhưng xem ra nó chỉ còn là một vết thương bình thường,không còn nguy hiểm.Sezru kinh hoàng khi cô đứng dậy và bước về phía cậu.
_Ha..hah..a…tại sao anh luôn phải là kẻ cứng đầu.Anh có thể nghe tôi thì tôi đã không ra nông nỗi này.Tôi không thể chết và đừng có cho tôi thêm viên đạn nào nữa.Những vết thương còn lại này lành theo tốc độ bình thường đấy.
Cô nói và chỉ tay về phía cậu, tức giận.
_Tránh xa tôi ra,đó là cái giá đúng cho cô.-Sezru giả vờ lấy lại sự bình tĩnh,lạnh lùng nói
_Phải,cái giá tuyệt vời cho việc đã ngu ngốc cứu sống anh.

_CÔ ĐÃ KHÔNG NÓI VỚI TÔI MÌNH LÀ KẺ TRAITOR.NẾU BIẾT KHÔNG ĐỜI NÀO TÔI ĐỂ CÔ LÀM VẬY.
_THẾ À?ĐỂ LÀM GÌ KHI MÀ BIẾT MÌNH SẼ CÓ KẾT CỤC NHƯ THẾ NÀY?
Cô hét lên,cơn giận bị kìm chế bao lâu chiếm lấy lí trí của cô.
_ANH NGHĨ KẺ NÀO ĐIÊN TỚI MỨC ĐI NÓI VỚI KẺ ĐANG MUỐN GIẾT MÌNH LÀ MÌNH ĐANG ĐỨNG TRƯỚC MẶT HẮN.AI?
_VẬY THÌ ĐỪNG CÓ TRÁCH TÔI,CÔ KHÔNG PHẢI LÀ KẺ DUY NHẤT CÓ RẮC RỐI.

Cơn giận của cậu cũng đã lên tới cực điểm,cậu không hề có lối thoát và giờ lại thế này……..
_Xin lỗi vì đã dối trá với anh khi mà cái nguy cơ nhận thêm vài vết thương như thế này… – Vết băng trên trán cô được tháo ra,rơi xuống sàn gỗ,để lộ vết xăm hoa tuyết màu bạc cùng một vết cắt kéo dài phía trong.
_À,quên mất,dù gì thì anh cũng tặng tôi hai viên đạn rồi còn gì?Nếu tôi may mắn xử lí được anh,trốn đi,che giấu mình là ai,sống phập phồng sợ hãi tối đa vài tháng thì sẽ có kẻ khác đến tìm tôi.Và lại giết,lại trốn…đó là một cái vòng tuần hoàn không có tương lai!Thậm chí cả tử thần cũng không thể cứu được tôi.
Cậu nghe và cậu tất nhiên hiểu được cái án dành cho một traitor.Cô không thể có lối thoát.Nhưng ngay cả chính bản thân của cậu cũng vậy.Không.Cậu vẫn còn một con đường.Dù gì cô cũng sẽ chết.Hãy để cậu ích kỉ giúp cô,đó là bản chất con người thôi.
_Vậy hãy để tôi kết thúc nó, thậm chí cô còn cứu được một,à không,tính là hai mạng người nữa đấy.Biết đâu nó sẽ giúp cô lên thiên đàng.Nụ cười nửa miệng nhảy múa trên khuôn mặt cậu.
_Thiên đàng? Hahahah -Cô cười to,sự đắng cay hiện rõ trong tiếng cười.- Từ khi nào Chúa để một lối thoát cho kẻ bị ruồng bỏ như tôi thế ?
Bất chợt.Cậu thấy cô như chính hình ảnh bản thân mình trong một tấm gương.Cả hai đều thảm hại,đáng thương như nhau.Cô không sai chút nào:Chúa liệu có để lối ra cho cô và cả cậu không?Nhưng lại nói…ai cần Chúa chứ.Tại sao không để một lối thoát cho chính bản thân mình.
_Tôi sẽ cho cô một lối thoát:cái chết.Tôi hứa tôi sẽ giúp cô đến với nó.
_Vậy là anh hứa anh sẽ giết tôi?Thú vị,anh có biết bằng cách nào không hay tôi quên nói là tôi không thể chết được? – Cô hỏi mang lên chiếc mặt nạ ngây thơ.
_Không. – Cậu chần chừ – nhưng tôi sẽ tìm ra.
Cô tiến sát lại gần Sezru.Cậu hơi khựng lại một chút nhưng không ngăn cô.Cậu muốn biết đằng sau sự lãnh đạm cô đang mang lên là gì.Hai tay cô nhẹ nhàng đưa lên quàng lấy cổ cậu,một tay đặt sau mái tóc đen nhánh kéo cậu xuống gần.
_Này,cô định làm….
_Tôi sẽ cho anh biết cách để giết tôi.-Nụ cười nửa miệng hiện lên trên khuôn mặt của cô.
Cô tiến mặt sát vào Sezru.Đôi môi cô nhẹ áp vào môi cậu.Sezru không nghĩ gì được nữa, quả thật cô luôn biết cách làm cho đầu óc cậu trống rỗng.Lúc này,cậu chỉ còn biết tới đôi môi mềm mại nhưng lại lạnh lẽo của cô,giống tuyết vậy,dễ dàng tan biến trong phút chốc nhưng lại có cảm giác như nó tồn tại vĩnh viễn.Như một chiếc chuông báo động hình ảnh của Yuri chập chờn quanh Sezru nhưng cậu không thể thoát ra được,cậu cứ chìm dần,chìm dần vào trong cơn mê này.
Cô phá vỡ nụ hôn,để đôi mắt đen nhìn sâu vào màu xám trong mắt cậu.
_Anh có yêu tôi được không?
_Cái gì ?!
_Theo đoạn cuối của lời nguyền,chỉ ai yêu tôi thật sự thì mới giết tôi được.-Cô nói,hời hợt như đó không phải là việc của ai đó-Buồn cười nhỉ.Chúa để cho tôi hạnh phúc được một lần rồi chết trong tay người mang lại hạnh phúc đó.
_Không vui như cô nghĩ đâu.Tôi không thể…cô..cô là một traitor.
_Và anh thì có người khác.Đúng thế,Vậy nên chúng ta có thế này: Yêu tôi để yêu cô ấy.Wow,hay thật.Mấy phút trước,có một kẻ muốn giết tôi và làm tôi thê thảm thế này.Vậy mà tương lai hắn là người sẽ yêu tôi để rồi giết tôi.Một lần nữa,tôi lại là công cụ cho người khác tìm đến mục đích rồi.Ngạc nhiên không? – Khuôn mặt cô lạnh lùng.Cô đang tức giận?Cậu không biết được.Dưới lớp mặt nạ thản nhiên kia là gì?
_Tsuki,xin lỗi.
_Và bỗng nhiên anh nhớ được tên tôi.Mỉa mai thật.
_Liệu anh có yêu ác quỷ đầy tội lỗi để cứu thiên thần không? -Nụ cười phảng phất trên khuôn mặt cô,buồn bã.Cô hỏi thật? đột nhiên,cậu cũng cười nhưng rất khác kiểu cười của cô.Ấm áp,nhẹ nhàng hôn rất nhiều.
_Không.
_À – ánh mắt cô chợt thể hiện điều gì đó.Thất vọng.
_Co không phải là ác quỷ,cô chỉ là một thiên thần sa ngã.Một thiên thần giống như tuyết.
Ánh mắt cô sững lại rồi chốc sau,nó chuyển sang vẻ dịu dàng.Nụ cười nửa miệng lại ở đó nhưng lần này nó dễ chịu hơn,rất nhiều:
_Nụ hôn đó,nó có vị gì?
Cậu bỗng cười to,bước ra khỏi nhà thờ,không quay đầu lại:
_Đắng.

Bên ngoài,tuyết vẫn rơi

End chap 5

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Snow 4

04.06.2009 at 07:50 (Snow)

SNOW


Chap 4

Tiếng piano réo rắt,dìu dặt trong một cửa hiệu nhỏ ít người qua lại.Giai điệu vang lên sao não nùng,se thắt.Nó gợi cho ta nhớ lại những kỉ niệm xa xôi một thời hạnh phúc đã tuột khỏi tầm tay.Tiếc nuối.Đó là cảm giác ta nhận được khi lắng nghe âm thanh này.
Dù vậy,Sezru lại thích bản nhạc này.Nó gợi lên hình ảnh dịu dàng và thánh thiện của Yuri và những lúc hai người ngồi cạnh nhau lúc trước.Cậu sẽ lười biếng tả cho cô cảnh vật trên đường và cô sẽ cười nói cậu thật khô khan.Phút chốc,cậu tưởng mình đang trở về như vậy thật và thế là cậu quên đi mọi thứ.Cha cậu.Kẻ traitor.Mọi thứ.Sezru chỉ đứng đó,đôi mắt nhắm khẽ và chìm đắm trong bản nhạc.Cậu tưởng tượng Yuri đang đứng trước mặt mình,bàn tay chìa ra đón mừng cậu.Sezru cũng giơ tay ra với tới nhưng khi vừa mở mắt ra,không phải Yuri cậu nhìn thấy .
Một cô gái đang lướt những ngón tay mềm mại trên phím đàn.Mái tóc trắng dài buông xõa trên lưng.Đôi mắt đen sâu thẳm như đang lạc lối ở chốn bình yên nào trên làn da trắng.Vẻ đẹp của cô khiến cậu nghĩ tới tuyết và ngạc nhiên làm sao khi đó không phải lần đầu Sezru có suy nghĩ như vậy.Cậu biết mình luôn bị thu hút bởi cô.Sezru ngửi thấy mùi hương lạ thoang thỏang trong không gian.Xung quanh chỉ còn là một màu trắng.Có ai đó đang đứng ở đó.Một thiên thần.Nhưng không phải một thiên thần thật sự,trông người ấy như một thiên thần sa ngả.Đôi cánh gãy với những chiếc lông vũ lất phất trên không.Đẹp nhưng sao buồn quá.Cậu thấy trong ngực bồi hồi.Tưởng như bên ngòai,tất cả đều đang ngủ,chỉ để nổi bật lên tiếng đàn trong trẻo và chủ nhân của nó.Dù vậy, trong hình ảnh hòan hảo đó,vẫn có thứ gì đó không đúng tóat lên từ khuôn mặt cô gái.Cô cười nhưng lại trông như cô đang khóc.Trông đau thật.Trong đơn độc thật.Và trông hối tiếc thật.Dường như đối với cô,bản nhạc chẳng là gì ngọai trừ một lời châm chọc cho sự lạc lỗng cô phải chịu đựng,cho mọi tội lỗi cô đã gây ra.Vậy mà,cô vẫn muốn chơi nó,muốn lắng nghe nó.Cô đang cố hối lỗi ư? Phải chăng cô nghĩ rằng bắt bản thân lặp đi,lặp lại cảm giác nhói lên trong ngực mình khi phải nghe bản nhạc thì tất cả sẽ được tha thứ ? Sai lầm.Cô biết.Và cô phớt lờ.Bằng chứng là hôm nay,cô lại chơi bản nhạc này.Thậm chí,cô còn để cậu nghe nữa.Hãy hỏi cô tại sao ? Cô sẽ trả lời mình không biết.

—————Flash back—————–

Sezru bước song song với Tsuki.Mắt bâng quơ bên đường.Giữa trời tuyết rơi này lại đến khu chợ làm gì ? Cậu không muốn đi nhưng cũng chẳng có việc gì làm nên đành đi chung với Tsuki.Cô ta cũng lạ.Suốt từ lúc rời khỏi nhà,cô không nói một câu nào.Đôi mắt đen dán vào mặt đường trắng màu tuyết.Một lúc sau,cả hai đến chợ.Tsuki nắm tay Sezru,dẫn đến một hẻm nhỏ.
_Này,bỏ tay tôi ra. – Sezru nói khó chịu với cô.
Cô hình như không nghe,tiếp tục dắt cậu đến một cửa tiệm.Đến đây,cô bỏ tay Sezru ra.
_Vào đi.
Sezru thóang chút bối rối nhưng rồi cũng bước vào.Bên trong không có gì nhiều,chỉ là một cửa hiệu bán nhạc cụ.Violon,đàn phong cầm,vài bộ trống…
_Đến đây làm gì ?
Tsuki không trả lời,lặng lẽ bước vào phòng trong.Một chiếc piano đen huyền nằm câm nín giữa phòng.
_A,mới đến hả Tsuki ? -Câu nói thuộc về một người đàn ông trung niên.
_Vâng. – Cô nói,không chú ý gì nhiều đến ông ta,tay cô vuốt nhẹ trên phím đàn.
_Lâu rồi,cũng vài năm chứ ít gì,phải không ?
_…………………..
Cô hướng mắt lên nhìn ông,gật đầu.Sezru không thể hiểu nổi mối quan hệ giữa hai người.Cậu liền lên tiếng:
_Người quen của cô à?
_…………………. – Cậu bắt đầu bực mình trước thái độ kì lạ của cô.
_Cứ tự nhiên nhé.Ta cũng rất muốn nghe lại bản nhạc đó. – Với một nụ cười hiền từ,ông bước ra ngòai,để lại Sezru và Tsuki
_Anh muốn nghe một bài không ? – Cô hỏi,giọng nói cũng như khuôn mặt không biểu lộ điều gì cả.
Sezru chăm chú nhìn cây piano rồi nhìn lại cô.
_Được. – Cậu không hiểu tại sao mình lại đồng ý.Nó giống như là một câu trả lời vô ý thức vậy.
Tsuki ngồi xuống chiếc ghế bọc nệm.Tiếng dạo đàn ngân lên.Vang vọng.

————–End Flash back ————

Kết thúc.

Không hề báo trước,không hề cho một dấu hiệu.Bản nhạc chấm dứt.

Dở dang.Đó là lời nhận xét của Sezru dành cho bản nhạc.Giấc mơ cậu chưa kịp vào sâu đã vội thoát khỏi.Có đáng tiếc hay không?
_Tại sao cô không chơi tiếp.Bản piano đó chưa hết phải không? – Đôi mắt bạc quét về cô gái vẫn đang chìm đắm trong âm thanh đã kết thúc.
_Anh nghĩ cuộc đời con người có thể đoán trước được không? Nhất là của kẻ có tương lai mờ mịt. – Cô trả lời như đang thì thầm với chính mình.
_Không. Và cô đang nói về ai thế ? – Nghe có vẻ giống như là thứ dành cho cậu.
_Tôi.
Nói đoạn cô vội vã đứng lên,bước ra ngoài.Cậu khẽ nối bước theo.
_Kì sau hãy lại lần nữa.Có khi lúc đó cháu sẽ chơi được cái kết đấy. – Người chủ cửa hàng cười hiền lành.
Cô cũng cười.Nụ cười buồn như sắp khóc.Cậu không muốn thấy nụ cười đó một lần nữa.Buồn quá.Trông cô lúc đó giống như sắp tan biến mãi mãi,giống như đang nói lời tạm biệt cuối cùng cho ai chính cô cũng không biết.Và sầu thảm.
Mải bận rộn với những suy nghĩ vẩn vơ,cậu không để ý cô đã ra khỏi cửa hàng.Dòng người tấp nập khắp đôi đường,dù vậy cậu vẫn kịp thấy bóng tóc bạc phất phơ trước mắt.Sezru đuổi theo màu bạc lung linh, nhảy múa như trêu người.
_Này,đứng lại.- Vẫn bước đi,vẫn chạy. – Này,tôi nói cô có nghe không đấy.Đứng lại.
_Anh thật là phiền phức. – Cô nói với cái cười nửa miệng trứ danh
_Cô đang muốn đi đâu thì cũng phải nói ra cho tôi biết.Hết chạy lòng vòng chỗ này lại tới chỗ khác.Tôi có phảo là cái đuôi của cô đâu. – Cậu bực tức phàn nàn,quên mất đó là một trong những câu dài nhất mình từng nói,quên cả giữ sự lạnh lùng của mình.Nói chung,cô luôn làm cậu quên đi rất nhiều thứ
_Bây giờ thì anh là vậy. – Với một thái độ đếc chúa cũng chịu không được,Tsuki lạnh lùng bước đi.
Không còn chỗ nào để trút giận,Sezru đành phải im lặng đi theo.Chúa đã để cậu đã không phải hối hận.Sezru sững sờ trước phong cảnh cậu được chiêm ngưỡng.
_Nơi này là chỗ tôi yêu thích nhất. – Tsuki nhẹ nhàng giải thích.
Qủa thật,nơi này rất xứng đáng để được người như cô khen tặng.Hai hàng hoa đào dọc theo con đường đất uốn lượn nhuộm màu tắng của tuyết.Những cánh hoa bay thả hồn trong khung cảnh thơ mộng.Vài cánh khẽ ngiêng mình nghỉ ngơi trên tóc và vai của hai người.Cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ thấy hoa đào khi tuyết rơi.Trong trẻo.Dễ chịu.
_Con đường này dẫn tới đâu vậy? – Cậu hỏi nhưng đôi chân đã giúp chính cậu tìm ra câu trả lời.
Một nhà thờ lặng lẽ ngủ yên sau hai hàng cây.Nó có vẻ cổ kính và theo hoạ tiết cũng đã được xây dựng lâu rồi.Trông như nơi này bị bỏ hoang một khoảng thời gian khá dài.
_Vào đi.- Tsuki ra lệnh.Cậu chần chừ rồi mở cánh cửa gỗ bước vào.Những hàng ghế vẫn được sắp ngay ngắn.Trần bằng kính vỡ đôi chỗ không đáng kể.Ở phía trên bậc thang là tượng chúa đóng đinh trên thánh giá.Sezru xoay đầu nhìn quanh.Hương hoa dại thoang thoảng khắp nơi.
_Vào đây để làm gì?
_Thú tội.
Cậu ngạc nhiên nhìn cô.Thú tội? Cô đang nghĩ cái gì vậy?
_Anh chưa từng gây ra tội lỗi nào chăng?
_Hahahah.- Cậu cười lớn,chua chát.Sát thủ mà không gây ra tội lỗi ư? Cô đã chạm phải điểm yếu của cậu rồi.
_Thưa chúa,hãy trừng phạt con cho những linh hồn kẻ này đã lấy đi,cho những đau khổ đứa con này đã gây ra,cho tội lỗi của một tên sát nhân máu lạnh và cho cả mạng sống mà con sắp lấy đi.
Đó là lời thú tội của cậu,nghe thật hời hợt,nghe thật bất cần.Dường như cậu biết rằng có thú tội hay không thì chúa cũng sẽ biết tất cả mọi thứ cậu gây ra.
_Cô hài lòng chưa? giờ về được rồi chứ? – Nụ cười nửa miệng hiện lên chán chường.
_Tại sao anh phải giết kẻ traitor? Vì cái gì? Tiền? Quyền lực ? Mạng sống? – Câu hỏi vọng lại trước nhà thờ rộng lớn.Đối với cậu nó như một hồi chuông ngân lên ồn ào trong tâm trí.Trả lời thật hay không?Tại sao phải trả lời? Tại sao cô ta cần biết?
Hàng trăm câu hỏi vây quanh Sezru đòi hỏi một câu trả lời.Bỗng nhiên,não cậu tắt hẳn.Mọi thắc mắc dừng lại.
_Cho một cô gái.- Cậu không hề suy nghĩ,nó như là một bản năng vậy.
Khi nhìn qua bên cạnh mình,cậu thấy khuôn mặt cô thoáng chút ngạc nhiên,rồi chiếc mặt nạ vô cảm lại được mang vào.Nhưng bị kéo xuống trước một nụ cười giễu cợt.
_Vậy à? – Cô thì thầm,cậu không giết cô vì tiền hay quyền lực.Cậu không hoàn toàn xấu chỉ là………Cậu muốn giết cô!!!! Và cô không phải là người tốt.Cô không muốn giết nhưng cô không phải là hạng người cao thượng đến ngu ngốc khi nghe kẻ khác muốn giết mình để cứu người khác là sẵn sàng chết.Không.Bất kể là gì cũng không cản đường cô giết người đứng kia được.Anh ta sẽ không đời nào để cô yên.Cô biết mình không có nhiều cơ hội nhưng cô không muốn giết anh ta và cũng không muốn bị hại.Thôi thì hãy cứ nâng hi vọng một lần.Chỉ cần nói thật.Hi vọng…….
_Tôi cũng có điều cần phải thú tội.
Sezru hướng sự chú ý về phía cô.Tò mò về câu cô sắp thốt ra.
_Xin chúa hãy trừng phạt cho tội lỗi của kẻ traitor này.
Câu nói như thì thầm mà sao cứ vang lên.Lặp lại và lặp lại………………………..

Ngoài trời kia,tuyết vẫn rơi


End chap 4

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Snow 3

04.06.2009 at 07:46 (Snow)

SNOW


Chap 3

Buổi sáng thất thường với những đợt tuyết bất chợt.Những bóng người bước nặng nề trong chiếc áo khóac kín mít lẩn khuất trên các ngả đường.Ai cũng mong muốn làm xong công việc thật nhanh để về nhà bởi từng hạt tuyết đã bắt đầu bám trên vai họ báo hiệu một đợt bão khác.Không khí vội vã bao trùm cả thị trấn nhỏ vốn bình yên.
Chỉ riêng căn nhà nhỏ ở cuối đường lại rất yên tĩnh,lặng lẽ hơn nhiều so với bên ngòai.Không khí quanh căn nhà chứa đầy sự u ám dễ nhận thấy.
Trên đời,bất kì thứ gì xảy ra cũng luôn có nguyên nhân của nó và có hai nguyên nhân cho sự u ám đến khó chịu này.Thứ nhất,ngôi nhà này chỉ có độc nhất hai người.Thứ hai,hai người đó đều là những viên gạch lặng lẽ thích quan tâm tới việc của mình hơn là kẻ khác.Một viên trong phòng khách và viên còn lại cố thủ trong phòng ngủ.Không ai nói gì nhiều với nhau và họ cũng chẳng có gì để nói.
Ít ra thì…đó cũng là điều Sezu nghĩ.Cậu vẫn còn quá bận nguyền rủa cay đắng trong đầu về cái cam kết một phía của cô gái tên Tsuki.
_”Nếu ngươi không muốn chết trước khi giết được cô ta hay bất kì tên traitor nào thì phải cố gắng,cố gắng…AGRR” -Cậu tự trấn an hay đúng hơn là kiềm chế bản thân mức thấp nhất có thể nhưng kết quả thì…Đúng là một cái cam kết ngu ngốc…….. và…tinh vi.

Vậy nên mới có việc cậu,một người luôn khiến kẻ khác kinh sợ lại phải loay hoay dọn dẹp trong khi Tsuki – người cho cậu vào tròng một cách tuyệt vời – lại đang ở trong phòng làm việc gì thì chỉ chúa mới biết được.
Tối qua,sau một lúc nhìn chằm chằm vào cậu để kiểm chứng lời cô nghe là đúng,Tsuki im lặng bỏ vào phòng,để lại cậu một mình với vầng trăng khuyết tự hỏi trong đầu cô gái thật sự nghĩ gì.Dù sao cũng phải gạt việc đó qua một bên.Trước mắt,việc quan trọng đối với Sezru bây giờ là xử lí đống bừa bãi này nhanh chóng.Khi làm,cậu để ý thấy những bông băng dính máu và các bài báo đăng tin về tên ” traitor ” đang bị truy nã bị vứt lộn xộn ở góc phòng.Rõ ràng Tsuki rất quan tâm đến tên traitor này,lúc trước khi nghe cậu hỏi về hắn,cô ta đã nổi giận rất không bình thường.
_ ” Đó không phải là việc của anh” – Câu nói như một cuộn băng quay chậm trong tâm trí Sezru.
_Ha – Cậu cười khảy,chắc chắn đó không phải việc của cậu.Việc gì phải để tâm quá nhiều chứ.Mà tại sao cậu lại cố bận tâm, từ lúc ban đầu chứ nhỉ.
_Quan tâm ư? – Nghe thật quen,cùng lúc thật xa xăm. Xa xăm và mờ mịt như hình ảnh trước mắt cậu.

—————-Flash Back——————–

Hai bóng người chậm chầm bước đi trên con đường lạnh lẽo,đầy tuyết.Cô gái nắm tay,đi theo sự dẫn dắt của chàng trai tóc đen.Đôi mắt violet bật lên trên màu trắng thanh khiết, nhẹ cuối xuống,dừng lại.Yuri thấy mình đang run lên vì lạnh.Cô đã quên không mang theo áo khóac và không muốn làm phiền cậu quay lại.
_Cô biết lạnh không,Yuri? – Giọng Sezru vang lên,hời hợt.
_Sao? – Cô thấy mình bối rối,thóang chút khó chịu khi nghe câu hỏi bất ngờ từ cậu.Sự bối rối không ở lại lâu,thay vào đó là ngạc nhiên khi thấy có vật gì đó được nhẹ nhàng phủ qua vai cô.
_Ấm quá – Cô mỉm cười dịu dàng.Trông cô như một thiên thần tuyết,đẹp và thật trong trắng khiến cho chủ nhân của chiếc áo kia quên đi cả khái niệm về lời nói.Cậu chỉ đứng đó,ngắm nhìn cô.Nụ cười nhẹ hiện lên nhanh chóng,biến mất cũng nhanh chóng,như chưa từng ở đó, như chưa từng cho thấy cậu xao xuyến trước vẻ thánh thiện của cô.Bỗng nhiên Yuri ngẩng đầu lên,nụ cười tuột khỏi khuôn mặt.Cô ngơ ngác quay người lại,tìm thấy tiếng sủa của chú chó con vang lên đáng thương bên đường.
_Sezru, lại giúp tôi một chút. – Cô hướng về phía cậu.
_Mặc kệ nó đi Yuri.Cô quá tốt bụng rồi. – Sezru nhíu mày nói với cô.
_Tôi không làm vì tốt bụng.Thương hại không phải là tốt bụng.- Cô thì thầm,nữa như muốn cậu nghe thấy,nữa như không.
_Cô nói như cô là một kẻ xấu vậy.
_Haha,đúng vậy đấy – Dù nghe tận tai cậu vẫn thấy khó tin khi nghe cô nói những lời đó.Một cảm giác bực bội cuộn lên trong lòng cậu.Phải chăng cậu đã mong đợi cô trả lời theo lẽ thường tình rằng cô thấy thương cảm cho nó,rằng cô tốt bụng…Phải chăng cậu đã tự dối mình rằng cô chỉ giống như những cô gái khác,hồn nhiên,tốt bụng và yêu đời đến ngu ngốc để cậu sẽ không thấy mình yếu đuối trước cô rồi lại thất vọng và vui cùng lúc khi thấy cô không hề giống vậy?Hay phải chăng cậu bực tức vì…
_Cô cũng thương hại tôi à? – Sezru quay mặt đi.Những kí ức về lần đầu cô mở lời trò chuyện với cậu như một cuốn phim quay chậm.Lặp đi lặp lại.Nhức nhối.
Cô mỉm cười.Đôi mắt thóang sự vui sứơng và hạnh phúc.
_Không,ngốc.Đó là quan tâm.
_Tại sao? – Cậu tạo nên vẻ mặt “Tôi không tin,đừng cố an ủi “.Cô lại cười,nụ cười khiến cậu ngẩn ngơ
_Vì anh quan trọng.
Tuyết lạnh thật.Có lẽ vì thế mà cậu bị sốt cũng nên.

———–End Flash Back———–

Tsuki nằm trên giường,mắt hướng về cửa sổ.Từ tối qua,cô không thể cho mình một giấc ngủ ra đúng giấc ngủ.Mỗi lần cô nhắm mắt, khung cảnh của lúc đó cứ quay về.Chập chờn.Ám ảnh.

—————————————

_Ngắm trăng.
_Trăng khuyết à?
_Ừ – Cô trả lời,nụ cười nở miệng như trêu chọc cậu.Sezru cảm thấy khó chịu trước thái độ đó.Mấy người trên đời này thích ngắm trăng khuyết chứ?Còn đối với cô ta,nó như là lẽ thường tình.
_Tại sao? – Cậu lạnh lùng hỏi,cậu thật sự chỉ hỏi để dồn Tsuki vào đường cùng mà thôi.Cậu không hề quan tâm những lí do vớ vẩn người ta thường nêu ra như “nó đẹp” hay là”nó sáng”
_Vì nó không hòan hảo.-Nụ cười buồn thóang theo ánh trăng.
_Nhưng nó đặc biệt.Đúng không?…

—————————————–

Lúc trả lời,Tsuki bỗng dưng thấy buồn cười.Nụ cười buồn đến nhói lòng.Cô thấy mình cũng chẳng khác vầng trăng kia.Không hòan hảo.Đơn độc.Lạnh lẽo.Có thứ gì đó tan vỡ bên trong cô.Những mảnh vỡ tạo nên những vết thương không lành,đau đớn và làm cô khókiểm sóat sự căm ghét trào dâng dành cho tất cả.Tất cả kể cả cậu.
Bỗng nhiên,từ môi cậu,câu nói vang lên,dịu êm và ấm áp.Cô sững sờ,nhìn cậu như thể không tin vào tai mình.Cô quên mất mọi suy nghĩ đang có .Tsuki cảm thấy mình………………….vui sướng ?
Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc khi cứ đứng chôn chân tại chỗ như thế này.Thóang chốc,Tsuki đã thấy cơ thể mình tự bước về phòng.Để lại cậu đã hướng sự chú ý về lại bầu trời đêm.Nếu không,vô tình cậu đã có thể thấy cô nhẹ quay đầu lại,một nụ cười vu vơ trên khuôn mặt. Lạ lẫm.
Và giờ,cô ở đây,tâm trí ở đâu đó,suy nghĩ về câu nói của cậu.Cô không thể hiểu tại sao cậu nói như thế và cũng không hiểu ý cậu là như thế nào.Tiếng thở dài lan ra khắp phòng.Tsuki chắc chắn phải cân nhắc về việc để cậu ở lại đây thêm một thời gian nữa.Càng lúc,cuộc sống hàng ngày của cô càng bị rối tung lên vì cậu.
_Mệt mỏi thật. – Cô lừ đừ bước ra khỏi phòng,xuống bếp làm tạm vài miếng bánh cho buổi sáng.Khi ngang qua phòng khách,căn phòngđã được dọn dẹp lại sạch sẽ.Tiếng nấu ăn rộn ràng trong bếp.
_Anh cũng biết nấu ăn à?Xem ra tôi tìm được một người khá tốt đây. – Nụ cười nửa miệng ngạo nghễ hướng về phía Sezru mà không cần quay lại cậu cũng biết nó ở đó.Khuôn mặt u ám của cậu có thể khiến người khác bỏ chạy cả dặm nếu thấy thì chỉ có thể làm tăng mức độ lạnh nhạt của đối phương mà thôi.Cậu đặt thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống.Tsuki cũng làm tương tự.Sự yên lặng bao trùm lên chiếc bàn ăn,ngột ngạt.Chỉ có thể nghe thấy tiếng dao nĩa chạm vào nhau ngòai ra không một ai mở lời.Khuôn mặt của cả hai đều điềm tĩnh,lạnh lẽo và bất cần.Họ cứ đều đều,từng miếng,từng miếng một.Chậm rãi,chậm rãi…..
_Này,sao anh/cô nhái theo tôi? – Cả hai đều la lên
_Ai nhái cô/anh ? – Một lần nữa.
_Cái gì ? – Hai đôi mắt,một bạc,một đen chăm chú nhìn vào nhau,đe dọa.Sau một hồi,cả hai đều quay đi.
_Chốc nữa ra chợ với tôi.Thị trấn này chỉ có một chợ,anh biết chỗ phải không?
_Được – Cậu nói vô tâm.
Ai lại về việc của người đó.Buổi sáng nặng nề

Tuyết vẫn rơi.Nhẹ nhàng

End chap 3

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Snow 2

04.06.2009 at 07:39 (Snow)

SNOW

chap 2

_Anh ra khỏi giường sớm hơn tôi nghĩ đấy.
Câu nói thuộc về một cô gái khỏang 17,18 tuổi, đang nhẹ nhàng bước vào phòng.Trái với lời nhận xét của mình,cô không hề tỏ vẻ ngạc nhiên,nói đúng ra khuôn mặt cô không biểu lộ điều gì cả,nó chỉ như thế,vô tâm với mọi thứ.
_Sao?Anh có muốn cảm ơn tôi không?Anh nên biết là anh rất nặng đấy.
_Cảm ơn – Phớt lờ sự mỉa mai của cô, Sezru nói ngắn gọn và bước ra khỏi phòng.Cậu không thể ở đây,cậu không có đủ thời gian…
_Xin lỗi nhưng anh nghĩ là anh đang đi đâu thế? – Cô gái lạnh lùng tra vấn.
_Ra khỏi đây – Sezru vừa nói vừa bước đi.
Trông cô gái không có vẻ hài lòng trước câu trả lời của cậu.Trong chớp mắt, cô đã đứng đối diện với vị khách không biết điều.Sezru hơi sững người lại,không phải vì bị cản đường mà là vì mùi hương lạ tỏa ra từ cô gái.Một hương thơm thật thanh khiết,nhẹ nhàng, nó khiến cậu cảm thấy bình yên,bình yên như những lúc ở cạnh Yuri vậy.Cậu ngước mắt nhìn cô gái.Lần đầu tiên Sezru thấy rõ khuôn mặt cô.Qủa thật,cô rất đẹp,đẹp như một thiên thần.Vẻ đẹp làm cậu nghĩ tới..tuyết.Có lẽ chính mái tóc bạc dài cùng với bộ yukata trắng khiến cậu có suy nghĩ kì lạ như thế.Nhưng đôi mắt đen của cô lại mang cho Sezru cảm giác chết chóc.Chúng sâu thẳm,vô tận.Chúng lạnh lùng vô cảm.Chúng như nhìn thấu những tội lỗi của kẻ đối diện lại như dụ dỗ người ta chìm đắm vào màu đen bất tận đó.Sezru thấy một sự căm ghét từ mình dành cho đôi mắt đó.Cậu hướng mắt ra hướng khác,mở lời:
_Cô không cần phải lo lắng….
_Anh đề cao mình quá đấy – Cô gái mỉm cười chế giễu – Tôi không chăm sóc anh không công đâu.Anh sẽ ở đây làm việc một thời gian đến khi trả xong tiền thuốc,thức ăn và chỗ ở.Vậy nên đừng có mà bước ra khỏi cái cửa đó.
_………….. – Sững sờ,đó là những gì ta có thể diễn tả Sezru lúc đó.Sau mười lăm phút không nói lên lời,cậu đáp trả nhẹ nhàng:
_CÔ ĐANG ĐÙA VỚI TÔI À!!???
_À,gọi tôi là Tsuki.
_Cô có nghe tôi nói không,tôi không thể ở đây được!
_Đầu tiên là dọn dẹp,nấu ăn rồi mua sắm…cứ từ từ mà làm.
_Tại sao tôi phải làm những việc đó,tôi có thể bước khỏi đây một cách dễ dàng? – Sezru lạnh lùng nói,chẳng còn quan tâm cô gái tên Tsuki có đồng ý nữa không mà thẳng hướng ra cửa.Cậu không có thời gian mà ở đây cãi cọ với cô ta.Điều lạ là cô ta không hề tỏ ra lo lắng mà còn nở một nụ cười” đóng băng cả địa ngục”:
_Bởi vì tôi đã bỏ thuốc độc vào thức ăn của anh,và chắc chắn tôi sẽ không đưa cho anh thuốc giải vào lúc này.
Một lần nữa,sát thủ nổi danh “giết người không chớp mắt” chết lặng.Lần đâu tiên trong đời,Sezru gặp người như cô gái này.
_Bây giờ tôi phải đi nghỉ. – Cô hời hợt nói,đưa tay chạm vào trán.Sezru thấy trán cô băng bó và không phải chỉ có mỗi chỗ đó.Cả hai tay của cô đều bị băng.Cậu chợt nhớ lại căn phòng chứa đầy bông băng và bất giác hỏi:
_Căn phòng đó của cô phải không? Sao ở đó chứa đầy bông băng…
Cô quay phắt lại,giận dữ nhưng lấy lại bình tĩnh,trả lời lạnh nhạt:
_Không phải việc của anh.
Cậu thấy máu dồn lên đầu,cô gái này thật sự quá đáng,lần đầu tiên cậu thử tỏ ra quan tâm tới một người khác ngòai Yuri,vậy mà cô ta biến cậu thành một tên ngốc,vậy thì cậu cũng chả bận tâm nữa,xong việc cậu sẽ ra khỏi đây,cậu sẽ tìm tên traitor….
_Gần đây có kẻ traitor nào không?
_Anh cũng tới đây để giết hắn à? -Cô nhìn sâu vào mắt Sezru,trong một thoáng,cậu tưởng mình thấy sự đắng cay trong mắt cô.
_Ừ.
_Không
Với một chữ duy nhất,cô quay lưng bước vào phòng.Cánh cửa đóng sập lại.Bên ngòai là chàng trai đưa mắt vô cảm nhìn cánh cửa,.Bên trong là cô gái mệt mỏi dựa vào tường,ánh mắt hướng ra ngòai cửa sổ,tự hỏi bản thân mình câu hỏi chàng trai đang thắc mắc.Nụ cười buồn vùi trong cánh tay.Cô chìm vào giấc ngủ với cơn ác mộng chờ đón.

Ngòai cửa sổ, tuyết vẫn rơi…

———-Flash Back————-

Một cô bé với mái tóc bạc ngồi lặng lẽ trong góc một căn phòng.Đôi mắt cô dán vào sàn nhà,xa xăm.Chúng không có sự vui vẻ hồn nhiên của một đứa trẻ,thay vào đó là sự lạnh lẽo.Lặp lại , lặp lại và lặp lại.Những tiếng nói ám ảnh.Mệt mỏi hay tuyệt vọng?

Đứa trẻ bị nguyền rủa

The angle she yarn to be
The devil she will head to be

Đứa con của quỷ

So that,thousand of years

Mãi mãi,cô không thể chạy trốn

Hatred she lives in
Sorrow her being

Sự căm ghét cô không thể thóat ra

Let love lead her to death

Hãy để ai đó nắm lấy tay cô

For happiness in hell

Và sau đó… tất cả kết thúc

Cô cười,đôi mắt vô hồn.Ngước đầu lên,chỉ một bóng tối chờ đợi. Đắng cay.Ai sẽ nắm tay cô đây?Mọng tưởng vẫn là thế.Mãi mãi chỉ có một đường.Nguyền rủa.Chịu đựng.Trên sàn nhà,những giọt nước đọng lại.Câm nín.Tiếng thì thào lắng đọng,tận cùng:
_Đau.

Bên ngòai căn phòng,tuyết lạnh buốt.

———End Flash Back ———–

_”Chúa rất biết cách đùa giỡn với tâm trạng của người khác” – Tsuki hậm hực trong đầu.Giấc mơ khi nãy khiến cô tỉnh dậy kinh hòang.Lâu lắm rồi từ khi cô bỏ lại thời thơ ấu của mình ở phía sau.Cô không muốn thấy đứa trẻ yếu đuối,bất lực đó nữa.Tsuki tận hưởng cuộc sống bình thường với những ngày đều đều vậy mà tâm trạng của cô được nâng lên trên mức bình thường khi cô bỗng nhiên trở nên tốt bụng cứu một tên ngu ngốc lang thang ngòai bão tuyết.Nghĩ rằng sẽ lấy lại được công sức khi bắt hắn làm chút việc nhà thì hóa ra hắn lại muốn lấy mạng cô.
_Anh ta thậm chí còn không biết kẻ mình đang tìm đứng ngay trước mắt mình.- Cô mỉa mai.
Dù sao cô cũng không phàn nàn nhiều lắm khi có được chút thời gian suy nghĩ xem nên tống anh chàng kia ra khỏi cửa hay giữ anh ta lại để giúp mình chút việc nhà.Cô không hề nghĩ tới việc tính mạng mình bị đe dọa bởi tên sát thủ đẹp trai bởi cậu không phải là người đầu tiên.Thật ra có một hàng dài đang trông chờ để giết cô.Không có gì quá bất ngờ.Nghĩ tới đó,bỗng chốc cô bật cười.Liệu có mấy người trên đời này quen được việc bị kẻ khác đuổi giết nhỉ?Đắng cay và chán ghét.Đó là hai từ để diễn tả cuộc đời cô.Dù thế,Tsuki không nghĩ là mình tội nghiệp hay buồn bã.Đã từng nhưng bây giờ….Cô nhìn ra ngòai cửa sổ.Vầng trăng khuyết thật lẻ loi giữa bầu trời đêm.Cô đi ra bếp tìm cho mình một tách trà.Ngắm trăng có khi sẽ giúp cô thư giãn hơn.Khi bước ra phòng khách,cô thấy cậu đang nằm trên ghế sofa,hai tay gác sau gáy làm gối.
_Anh thích nghi nhanh quá đấy.Và ai nói anh có thể nằm trên ghế của tôi?-Tsuki chỉ,đôi chân mày thanh mảnh nhướn lên.
Cậu đưa mắt lên nhìn cô rồi đưa mắt ra ngòai trời.
_Cô không nói tôi có thể ngủ ở đâu.
_Trên sàn.- Cô hời hợt gợi ý.
_Không. – Với một chữ ngắn gọn,cậu chấm dứt cái mà thậm chí chưa đáng để gọi là cuộc trò chuyện chứ đừng nói là tranh cãi.Tsuki không phải là dạng người thích tranh cãi,mà chấp nhận thì cô cũng không mất gì nên tốt nhất là cứ mặc kệ anh ta.
_Anh là còn thức vào giờ này là vì thích ngắm trăng hay thích canh trộm giúp tôi?
_Cô nên tự hỏi mình thì hơn.
_Ngắm trăng.
_Trăng khuyết à?
_Ừ – Cô trả lời,nụ cười nở miệng như trêu chọc cậu.Sezru cảm thấy khó chịu trước thái độ đó.Mấy người trên đời này thích ngắm trăng khuyết chứ?Còn đối với cô ta,nó như là lẽ thường tình.
_Tại sao? – Cậu lạnh lùng hỏi,cậu thật sự chỉ hỏi để dồn Tsuki vào đường cùng mà thôi.Cậu không hề quan tâm những lí do vớ vẩn người ta thường nêu ra như “nó đẹp” hay là”nó sáng”
_Vì nó không hòan hảo.-Nụ cười buồn thóang theo ánh trăng.

———Flash Back———-

_Này,chiếc lá đó héo rồi cô còn quan tâm làm gì.-Sezru cằn nhằn trước sự ngớ ngẩn của Yuri.Thà rằng cô ấy không thể thấy nhưng có thể cảm nhận được nó không còn tươi nữa.
Cô nhẹ nhàng cười.Lúc nào cô cũng cười trước sự than phiền của cậu.
_Bởi vì nó không hòan hảo nhưng nó đặc biệt vì điều đó.
Trong phút giây đó,Sezru thấy chiếc lá thật giống cô.

——-End Flash Back——

Sezru thần người trước câu nói và trước Tsuki.Sự bình yên quen thuộc trở về với cậu.Nhìn lên vầng trăng khuyết,ánh mắt Sezru chợt dịu đi.Lời thì thầm trong gió đêm:
_Nó đặc biệt…Đúng không?

End chap 2

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Snow 1

04.06.2009 at 04:24 (Snow)

SNOW

Chap 1

——-Flash Back——–

Mùa đông nặng nề với những cơn gió lạnh buốt,con đường nhỏ của thị trấn phủ dày từng đụn tuyết trắng.Thời tiết như thế nên hầu hết mọi người đều trú trong căn nhà với cái lò sưởi ấm áp,nhưng từ “mọi người ” không có cậu nhóc Sezru.Giữa trời tuyết trắng, mái tóc đen nhánh nổi bật đến khó chịu,chỉ có đôi mắt bạc là hòa lẫn với màu trắng chủ đạo.Đôi mắt đó rất lạ hay theo cách ta vẫn nói là khác người,chúng u buồn và cô độc.Chúng khiến cho người khác sợ,sợ cái lạnh lẽo bao trùm họ.làm họ thấy mình lạc lõng và bất lực.Giống như tuyết vậy.Chỉ có điều chủ nhân của đôi mắt này không quan tâm lắm về điều đó,cậu ta cũng không tỏ vẻ gì lo lắng về những hạt tuyết hay những con gió xung quah,tất cả những gì bây giờ cậu quan tâm trên đời này là khẩu súng nặng trịch trong tay.Rõ ràng một đứa trẻ 7 tuổi cầm một thứ đồ chơi như thế không hề bình thường chút nào.Mà quả thật con trai của một sát thủ tất nhiên phải khác những đứa con trai khác.Trong khi chúng nhận sự chăm sóc chu đáo từ cha mẹ thì cậu nhận được những đợt huấn luyện hà khắc.Chúng chơi banh và đuổi bắt còn cậu thì chơi với một khẩu súng mỗi ngày.Còn bây giờ,khi chúng ở trong căn nhà ấm áp của mình thì cậu tập bắn giữa trời tuyết.Cha Sezru không cho cậu vào nhà đến khi bắn trúng hồng tâm.Sezru giương khẩu súng một cách chán chường,cậu thật sự không thích nhấn còi chút nào.

_ Cậu đang làm gì thế?

Câu hỏi không đúng lúc cắt đứt sự tập trung của Sezru đến từ một cô bé nhỏ hơn cậu một chút,sự hiện diện đột ngột của cô như những tia nắng hiếm hoi trong một ngày lạnh giá.Vị khách không mời mỉm cười vui vẻ trong khi vuốt ve mái tóc violet của mình.Cô dường như không để ý đến sự khó chịu của người bạn đối diện.Sezru không nhìn cô,khẽ nghiến răng:

_Không thấy hay sao mà còn hỏi?-Một câu trả lời đáng mong đợi từ một cậu bé cáu kỉnh.

_Không,tôi không thấy – Cô vẫn cười như đó là một sự thật hiển nhiên.

Sezru quay phắt lại,giận dữ với câu đùa,không ai có quyền bỡn cợt cậu.Bỗng mắt cậu gặp đôi mắt cô.Như bị thôi miến,cậu thấy mình chìm đắm trong màu xanh lam kia,thật dịu dàng,thật bình yên và…thật đẹp.Nhưng có cái gì đó không đúng….cậu sững sờ khi thấy tròng mắt cô không hề cử động.Cô không hề đùa khi nói mình không thấy được.

_Xin lỗi – Cậu khẽ nói.

Cô lắc đầu,trên môi nụ cười vẫn nhảy múa:

_Vậy cậu đang làm gì?

_Tập bắn – Cậu quay lại với khẩu súng.

_Để làm gì?

_Lọai bỏ những người cản đường tôi – Câu nói vang lên lạnh lùng,máy móc như thể nó đã được lập trình sẵn trong đầu cậu.

_Vậy,cậu có giết tôi không nếu tôi cả đường cậu?

Cậu ngạc nhiên nhìn cô,nụ cười kia không có vẻ gì héo đi nhưng giọng cô rất nghiêm túc.Tưởng như thời gian đã ngưng lại trong tiếng gió,bỗng nhiên,Sezru mỉm cười – nụ cười lâu rồi cậu đã đánh mất :

_Cô tên gì?

_Yuri.

Cậu trả lời,đôi mắt bạc ấm áp:

_Tôi nghĩ là… không.-Tiếng nói nhẹ như những hạt tuyết đang rơi…

—–End Flash Back——-

Sezru thấy mình tỉnh dậy, bàng hòang.Người cậu ướt đẫm mồ hôi và cơ thể thì mệt mỏi vô cùng nhưng tâm trí cậu không thể nào rời khỏi giấc mơ đó.Nó giống như một đọan băng tua chậm trong đầu cậu.Lắc đầu lấy lại sự tỉnh táo,Sezru từ từ đưa mắt nhìn quanh căn phòng mà mình đang ở.Căn phòng chứa la liệt những dải băng dính máu,ngòai ra thì không có gì nhiều ngòai một cái bàn con,một chiếc tủ và chiếc giường cậu đang nằm.Cậu không biết tại sao mình ở đây và đầu thì nhức như bị ai lấy búa nện vào.Sezru nhăn trán lục lọi lại trí nhớ .Chuyện gì đã xảy ra?Sao cậu lại ở đây?Còn cô gái trong giấc mơ…Một tia sáng lóe lên.

——-Flash Back——–

Mười năm trôi qua không dấu vết,mọi thứ trong thị trấn giống như đều đã ngủ yên,không thay đổi như mùa đông quanh năm,kể cả mảnh sân nhỏ có chiếc bia tập bắn.Tất cả không hề sai lệch gì cả.Đó là ngọai trừ 2 đứa trẻ đã được thay thế bằng 2 bóng thiếu niên dưới tán cây.

_Này!Cô có lạnh không? – Chàng trai lên tiếng hỏi,đưa mắt nhìn cành cây khô trên đầu.

_Vậy anh có lạnh không? – Cô mỉm cười vui vẻ biết cậu đang khó chịu trước câu hỏi ngược ngạo của cô.

_Sao tôi không bao giờ có một câu trả lời đúng nghĩa từ cô khi tôi hỏi thế? – Cậu cằn nhằn,mắt không rời cành cây,vì lí do nào đó,cậu tự nhiên cảm thấy nó thú vị.

_Cảnh vật bây giờ trông thế nào? – Cô đưa mắt bâng quơ,khuôn mặt không biểu lộ điều gì.

Cậu biết cô đang lảng đi câu hỏi của mình nên cũng không đề cập gì nữa.

_Như mọi khi, một màu trắng , tuyết rơi trên đầu,những cành cây khô và lá héo rụng đầy,những căn nhà cũ kĩ hai bên đường…

Cô cười nhẹ trước lời tả khô khan của cậu.Mười năm chưa đủ để cậu cảm nhận mọi thứ một cách tốt đẹp nhưng có khi chính công việc của cậu là một nguyên nhân hợp lí hơn cả.

_Sezru,hôm nay anh giết bao nhiêu người và cứu được bao nhiêu người thế? – Cô nhẹ nhàng hỏi,nụ cười biến mất từ lúc nào.

Cậu chăm chú nhìn cô,chớp mắt thật chậm rồi lại hướng mắt về cành cây:

_Giết hai người,cứu ba người.Tại sao cô lại bận tâm,Yuri?

Cô im lặng thật lâu, thì thầm:

_Đó có thật là việc anh muốn làm không?

_Tôi không cần muốn để làm.Sát thủ là để làm những việc đó,chúng tôi làm việc không có tình cảm và làm theo những người sẽ mang lại thứ tốt nhất.

_Anh có cảm thấy hối tiếc cho những mạng người phải chết không?-Đôi mắt cô vốn đã vô hồn nay trông càng xa xăm

_Không. – Cậu tránh nhìn mắt cô.

Cô biết,cậu nói dối,cậu luôn nói dối mỗi khi cô hỏi.Cậu tưởng cô không biết thật ư? Cô không thấy nhưng nhiều lúc cô vẫn tưởng nghe tiếng cậu rửa tay bên dòng sông lạnh buốt.Việc cậu làm…Có thể cậu đang nói dối với chính bản thân mình mọi thứ đều ổn và còn cô,đôi khi chính cô cũng tự dối mình khi cho rằng mọi thứ đều ổn,khi cho rằngmình sẽ thay đổi được cậu.Cô luôn tránh những suy nghĩ nghi ngờ,cô đặt lên nụ cười để sưởi ấm cậu,sưởi ấm cô,để khiến bản thân yên tâm mọi thứ đều ổn.Cô biết mình ích kỉ nhưng cứ như thế,hãy cứ để như thế.Vì sự dối trá của cả cô và cậu…

_Thôi,tôi về đây,trời nhá nhem tối rồi.- Cô lại cười

_Ừ,hôm nay tôi không đưa cô về được. – Đó là tất cả những gì cậu nói,Sezru đứng lên và bước vào trong nhà.Cậu vẫn còn bận tâm chuyện lúc sáng,cậu đã giết hai người đàn ông,lúc nhấn còi,cậu không suy nghĩ gì cả,tất cả cứ phó mặc cho bản năng,cậu không dám suy nghĩ,vì như thế sẽ dễ có tình cảm và sát thủ thì không thể để tình cảm chen vào.Dù vậy,đâu đó vẫn có một giọng nói thì thầm tai cậu mỗi phút rằng cậu đã sai,luôn sai. Không,cậu gạt suy nghĩ trong đầu,họ đáng chết,họ là kẻ xấu,tôi đang làm điều đúng.Tất cả là……

_AAAA – Bên ngòai một tiếng hét vang lên.Trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất

_YURIIIIIIII !!

————————————-

_Chúng tôi sẽ giữ cô ta một thời gian.-Trong bóng tối mờ mịt,một giọng nói vang lên,nhẹ nhàng như đang bỡn cợt nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ.

_Gần đây cậu có vẻ khá là, tôi phải nói sao nhỉ, yếu mềm.Công việc lần này không thể có thứ đó chen vào,vì thế để chắc chắn,chúng tôi sẽ giữ cô gái này một thời gian.Yên tâm,cô ta đã được uống một lọai thuốc mê và sẽ ngủ chi đến khi có thuốc giải.

_Vậy ông muốn tôi làm việc gì? – Sezru nói chậm rãi,mắt tránh nhìn người đàn ông,cậu kinh tởm người đó,kẻ có thể lợi dụng và bỏ rơi bất kì ai,kể cả nhười thân…và cậu kinh tởm chính bản thân,vì là đã giúp ông ta,vì đã giết quá nhiều người….vì không bảo vệ được cô.

_À,sẽ hơi phiền phức một chút.Mục tiêu lần này là một “sinner”.Chúng ta không biết hắn ở đâu nhưng cậu có thể nhận dạng hắn qua vết xăm màu bạc hình hoa tuyết ở trán.Giết được hắn,tôi sẽ thả cô gái và – Người đàn ông nở một nụ cười vui vẻ,dù khi nhìn vào,ta chỉ có thể thấy được sự độc ác và tính tóan được che giấu – Trả tự do cho cậu.

_Được – Cậu nói ngắn gọn,cất bước bỏ đi không chút ngần ngừ – “Khi xong việc này,khi Yuri an tòan,khi có được tự do,tôi sẽ kết thúc tất cả,cha yêu quý.”

————————————–

Một tuần sau:

Cơn bão tuyết che mờ tất cả mọi thứ ở phía trước,đôi mắt bạc của Sezru mệt mỏi và bị che lấp bởi một màu trắng. Tất cả đều nhòe đi.Cậu cảm thấy muốn ngủ,đôi mắt cậu dần nhắm lại.Một bóng người chập chờn trước mặt.

_”Yuri”

———End Flashback—————–

Sezru giật mình nhỏm người dậy.Cậu đã nhớ ra!Không,cậu không thể ở đây được.Cậu phải đi,phải đi giết kẻ sinner kia.Cậu vừa ra khỏi giường thì cánh cửa mở ra:

_Anh không nên đi vội đâu…

End chap 1

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi